Search

HÀNH TRÌNH KHÁM PHÁ RA ƯỚC MƠ CỦA BYM


Một bài viết dành cho những bạn chưa biết ước mơ của mình là gì, hoặc biết rồi nhưng chưa rõ ràng cụ thể, và chưa bắt đầu hành động để thực hiện ước mơ đó.


Bên trong Bym luôn khao khát đi tìm mục đích sống, ước mơ, đam mê và tài năng của mình, từ lúc mình còn học cấp 3. Là một cô bé luôn cảm thấy không thuộc về thế giới này, tách biệt với các bạn đồng trang lứa, Bym luôn cảm nhận có một lỗ hổng và sự lạc lõng ở một tầng nào đó sâu bên trong mình mà không thể định hình hay miêu tả rõ ràng được. Hồi đó Bym nghĩ chắc là do mình thiếu tự tin, không xinh đẹp, nên mới cảm thấy lạc lõng và khác biệt thế này. Nhưng bây giờ nhìn lại, thì đó xuất phát từ mong muốn mạnh mẽ đi tìm ước mơ, đam mê, mục đích sống của mình - những điều mà nhà trường và gia đình mình hồi đó không biết cách để hỗ trợ và chính mình và những người xung quanh cũng không có nhận thức đủ về lĩnh vực này.

Hồi đó mình loay hoay, không biết mình muốn gì, cần gì, con đường tiếp theo sẽ như thế nào, nên rất dễ bị ảnh hưởng bởi những lời nói và suy nghĩ của mọi người xung quanh. Bố mẹ bào vào trường này thì tốt, bạn bè bảo đi du học thì tốt, và bản thân mình cũng thử đi theo những lựa chọn đó nhưng đều không thành vì không có lý do thực sự ở bên trong để thực hiện.

Mình là kiểu người cần phải biết lý do tại sao thì mới có thể thực sự hành động và quyết định, còn nếu không thì sẽ thả trôi và để cho mọi thứ đến đâu thì đến - điều mà mình đã làm rất xuất sắc trong những năm ngồi trên ghế nhà trường.

Mình vẫn sống cuộc sống thả trôi và để cho số phận quyết định, xã hội và bố mẹ quyết định thay mình, cho đến khi tìm được đam mê với nhảy múa. Đó là lần đầu tiên mình thực sự cảm thấy có động lực và cảm hứng sống, để nỗ lực, học hỏi và thực sự chú tâm cho một công việc nào đó. Đó là lần đầu tiên mình cảm thấy được sống.

Mình đi theo con đường nhảy múa khoảng 5-6 năm gì đó, rồi đến một thời điểm mình bắt đầu nghi ngờ liệu rằng đây có phải là điều thực sự dành cho mình hay không. Khi mà sau tất cả những nỗ lực và công sức, thời gian, tiền bạc mà mình bỏ ra, mình vẫn luôn cảm thấy không đủ và có một sự trống rỗng ở bên trong. Đó cũng là lúc mình khủng hoảng thật sự, khi cứ nghĩ là mình biết mình là ai rồi, đam mê của mình là gì rồi, nhưng hoá ra lại không phải. Mình nhận ra là mình chẳng biết mình là ai hết, mình đến đây để làm gì, tại sao sau tất cả những thăng trầm đó mình vẫn cảm thấy thiếu tự tin, trống rỗng và lạc lõng?

Đó là lúc mình lấy hết sự dũng cảm mình có ra để từ bỏ công việc nhảy múa, và không-làm-gì-cả. Đó là một khoảng thời gian xuống đáy nhất của cuộc đời mình, khi mà bản ngã lần đầu tiên được trải nghiệm cảm giác “chết đi”, khi mà những định danh, những danh tính mà mình nghĩ đó là mình không còn là mình nữa. Rồi xuống đáy mãi thì cũng sẽ đến lúc phải đi lên, đó là quy luật rồi, mình bắt đầu tìm hiểu về phát triển bản thân, thiền, khám phá nội tâm, đi tìm chính mình. Năm 2018 là năm mà mình đi học như điên, học hết khoá này đến khoá khác, lớp này đến lớp khác, tham gia hết vòng tròn này đến vòng tròn khác, và cuối cùng là dừng lại ở chương trình “Tìm ước mơ đi lạc” của Connection Coach.

Đó là lúc mà bao nhiêu điều trong mình được gỡ rối, mình không còn cảm thấy là mình có vấn đề nữa, khi tất cả những gì mà mọi người xung quanh mình đều muốn là có một công việc ổn định ở công ty nhà nước, lấy chồng và có con như những tiêu chuẩn thông thường của xã hội, thì mình lại cứ đi tìm những ước mơ, ý nghĩa cuộc sống và quẩn quanh trong những cảm xúc và suy nghĩ của bản thân. Mình đã luôn cảm thấy mình là một con thiên nga màu đen trong gia đình và xã hội. Cho đến khi mình gặp được cộng đồng những người cũng đang tìm kiếm những điều như mình. Và hoá ra không chỉ có mình mình là khác thường như thế.

Trong chương trình “Tìm ước mơ đi lạc” năm đó, mình bắt đầu có hình dung hơn một chút về điều mà mình muốn, về ước mơ của mình, nhưng lúc đó rất chung chung và chưa có gì cụ thể. Và mình thậm chí còn thấy choáng ngợp và nghi ngờ chính mình vì ước mơ mà mình viết ra lúc đó thực sự qúa lớn so với những gì mình có khả năng lúc đó. Ước mơ của mình ghi ra lúc đó là “ tạo ra và sống trong một thế giới nơi mọi người đều được hoàn toàn chân thật là chính mình, tràn ngập tình yêu, tự do và bình an”.

Bây giờ, sau 3 năm, khi nhìn lại ước mơ lúc đó và mình hiện tại, thì mình đang sống trong ước mơ đó rồi. Thậm chí còn có định hướng rõ ràng hơn, cụ thể hơn, biết mình thực sự là ai, và có những ước mơ lớn hơn lớn hơn nữa và hoàn toàn tin tưởng rằng mình có thể đạt được những ước mơ và tầm nhìn đó.

Mình chia sẻ câu chuyện của mình không phải là để khoe khoang về những gì mình đã làm được, mà mình muốn gửi đến bạn thông điệp rằng: Bạn hoàn toàn có thể mơ. Hãy mơ, mơ cho thật lớn, thật đã. Và bắt đầu những bước đi đầu tiên để thực hiện ước mơ đó. Bạn không cần phải cảm thấy rõ ràng, đủ tự tin, đủ điều kiện (thời gian, tiền bạc, sự hỗ trợ từ gia đình, bạn bè, xã hội,…) thì mới có thể bắt đầu thực hiện ước mơ của mình. Cứ đi thôi. Làm những gì bạn có thể làm ngay tại thời điểm hiện tại. Mình không kêu gọi bạn hãy bỏ việc, bỏ gia đình, bỏ bạn bè, bỏ hết mọi thứ để chỉ đi theo những gì mà bạn tin tưởng. Hãy bắt đầu tại nơi bạn đang ở. Lập ra một kế hoạch, những hành động nhỏ, và luôn giữ vững tầm nhìn và ước mơ của bạn trong từng hành động bạn làm. Rồi bạn sẽ nhìn thấy mình đang sống trong ước mơ của mình lúc nào không hay.



Yêu thương và biết ơn,

Bym




52 views0 comments

Recent Posts

See All